ĐỪNG “CAN THIỆP”
- Hoa Le

- Nov 14
- 3 min read
Bài viết này, mình thật sự muốn chúng ta ngẫm về hai từ “can thiệp”, hai từ mà chúng ta vẫn dùng hàng ngày với các con và thực hành nó một cách cần mẫn mà có lẽ ít khi tìm hiểu xem nó có tác động như thế nào đến trẻ.
Can thiệp (trong tiếng Anh là “intervention”) là một động từ chỉ hành động can thiệp vào một tình huống hoặc quá trình nào đó với mục đích tạo ra sự thay đổi tích cực.
Liệu có bao giờ chúng ta, những nhà chuyên môn, giáo viên hay cả cha mẹ nghĩ đến những thay đổi chúng ta đang tạo ra bằng sự “can thiệp” của mình vào trẻ có thật sự “tích cực” đối với trẻ và với mong muốn của chúng ta là làm cho trẻ thoải mái, an toàn, hạnh phúc hơn mỗi ngày không? Tất nhiên các bạn có thể tranh luận rằng bạn đang giúp trẻ tự lập hơn, nhận thức tốt hơn hay vận động tốt hơn ở thời điểm bạn dạy được con biết tự xúc ăn, biết gọi tên một đồ vật hay biết cầm kéo...
Nhưng bạn có biết những người tự kỷ đã rất nhiều lần lên tiếng, rằng càng được “can thiệp” theo những cách không phù hợp với trạng thái tinh thần và cách họ xử lý cảm giác, hay kể cả việc bỏ qua những thách thức về mặt cơ thể của họ, họ càng CĂNG THẲNG HƠN, và một người căng thẳng thì khó có thể duy trì hay áp dụng được bất kỳ kỹ năng nào mà họ học một cách hiệu quả, chưa kể đến những “RỐI LOẠN BỔ SUNG” mà trẻ “nhận được” sau một thời gian “can thiệp” lâu dài về cả thể chất cũng như tinh thần. Có ai thắc mắc tại sao trẻ tự kỷ lớn có nhiều các rối loạn hơn so với trẻ tự kỷ nhỏ không?
Hãy CHẬM LẠI, hỡi những con người đầy tình yêu thương và thật sự mong muốn trẻ tự kỷ trở thành phiên bản tốt nhất của chúng, hãy QUAN SÁT để thấu hiểu những gì đang diễn ra phía dưới các hành vi không mong muốn hay những kỹ năng còn thiếu của trẻ, và hãy HỖ TRỢ để trẻ vượt qua được những THÁCH THỨC GỐC RỄ đó. Đồng thời, hãy tôn trọng và nuôi dưỡng những đam mê, sở thích của trẻ mà với chúng ta có thể là vô nghĩa ở thời điểm này, nhưng nó là nền tảng để giúp chúng ta hiểu trẻ, là động lực để chúng ta sử dụng để mời trẻ học những kỹ năng còn thiếu, và có thể một ngày nào đó, sẽ trở thành giá trị tuyệt vời mà trẻ đóng góp cho xã hội.
Ngày hôm nay, bạn hãy thử xem xét những lời sau đây của cô giáo mình nhé:
“Vai trò của cha mẹ/các nhà trị liệu không phải là làm cho trẻ phát triển và thay đổi. Vai trò của chúng ta là nâng niu chính đứa con mình đang có, hoàn toàn chấp nhận con (thậm chí cả khi con không đáp lại, không kết nối…).
Và TIN rằng con sẽ luôn tiếp tục phát triển, đem đến cho con một không gian MỜI CHÀO ấm áp để con bước sang thế giới của chúng ta khi con sẵn sàng và có đủ động lực. Việc bạn trút bỏ được trách nhiệm này sẽ đem lại sự THOẢI MÁI để bạn có thể làm tốt nhất với con và điều tuyệt vời nhất là con bạn được trải nghiệm một TÌNH YÊU THƯƠNG thật sự, vô điều kiện”- Becky Damgaard –Trung tâm điều trị Tự Kỷ Mỹ.
Biết ơn những người thân yêu luôn ủng hộ mình theo đuổi đam mê, biết ơn những cộng sự tâm huyết và yêu trẻ, và xin được biết ơn những gia đình đã từng “chạm” đến Gánh Xiếc, biết ơn những thiên thần nhỏ, lý do giúp chúng ta sống tốt hơn mỗi ngày.
Hoa Le




Comments